ta cay co gau bong ki niem tinh ban thon vi da tinh mau tu

ta cay co gau bong ki niem tinh ban thon vi da tinh mau tu

Postby haigiacmo06 » Fri Mar 23, 2018 10:44 am

tả cây cổ thụ lớp 5 tả gấu bông lớp 5 hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn soạn văn đây thôn vĩ dạ nghị luận về tình mẫu tử 

tả cây cổ thụ lớp 5 Trong tâm khảm mỗi người đều có các kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên của em là một lần đi biển Nha Trang cộng có My - người bạn thân của em đã lâu.
Lần chậm tiến độ thật vui, chúng em chất hết đồ đoàn vào va li và đi tàu bay đến Nha Trang. Biển thật đẹp! những rặng dừa rì rào trong gió. các con sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt trắng xóa. Biển với khi hiền hòa, yên ổn sóng, nhưng sở hữu lúc lại bức xúc, ngạo mạn đánh dạt đông đảo chiếc gì tiếp giáp với nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra biển sẽ thấy thấp thoáng các đoàn thuyền đánh cá ra khơi, sở hữu về cho mọi người những mẻ lưới nặng trịch cá. Trên bờ, người đi tắm biển phần nhiều. Em và My cùng nhau xây lâu đài cát và " thu hoạch " được gần như vỏ sò, ốc, san hô,.... Tắm biển đã thỏa thích, 2 gia đình của em và My dẫn nhau ra một nhà hàng cao cấp. Ở ngừng thi côngĐây, bọn em được ăn đặc sản của Nha Trang cùng gần như món ngon khác. Buổi tối, cả hai đứa lại ra biển hóng mát và đi dạo. khi ngồi nghỉ, bọn em thi nhau tán ngẫu các câu chuyện không có thật trên đời. Tiếng cười đùa của bọn em hòa vào tiếng dế đêm nghe rất hay, buổi đêm trên biển thật im tĩnh ......
cho tới hiện tại đã ba năm từ khi ngày em đi chơi sở hữu My nhưng em sẽ ko bao giờ quên được ngày đó vì nó đã khắc sâu vào trong tâm tưởng của em. Ngày ấy, là 1 kỉ niệm khó quên, 1 kỉ niệm tình bạn đẹp

tôi bước trên trục đường thân thuộc. Trời hôm nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt ko một gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống các con phố khiến tôi nhớ đến Mai biết bao lăm.
Người bạn chậm triển khai ko học cùng trường, cũng không học cùng lớp, mà tôi quen trong một trường hợp đặc biệt.
Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy một cô bé ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô. 1 hôm trời mưa to nhưng cô bé kia vẫn đi bán bỏng. Thấy cô bé bán bỏng quần áo ướt sũng,tôi liền đi sát lại, kéo áo mưa của mình che cho bạn. Hôm đó, vừa đi tôi vừa hỏi:
-Bạn tên là gì? vì sao ngày nào bạn cũng đi bán bỏng vậy?
Cô bé trả lời:
-Mình tên là Mai. Vì nhà mình nghèo quá nên mình phải đi bán bỏng để tìm xống áo và đồ dùng học tập.
Thực ra nhà tôi cũng chẳng hơn gì nhà Mai. Bỗng, tôi chợt nhớ ra loại áo mà ông nội đã tặng mình năm ngoái. ko tần ngần gì nữa, tôi liền đem ngay quan điểm chậm triển khai trao đổi có Mai, nhưng Mai lại nói:

tả gấu bông lớp 5 Cảm ơn bạn, nhưng mình muốn tự lao động để kiếm tiền mua các thứ.
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đo,tôi ko còn thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi ngẫu nhiên 1 hôm,tôi gặp lại Mai trong 1 kì thi học sinh giỏi. Tôi và Mai mừng rực rỡ ấp ôm chầm lấy nhau, rồi hai đứa chạy ù vào trong phòng chuẩn bị thi. Tôi ngồi ngay dưới bàn của Mai. Sau 1 hồi, sáu tiếng trống vang lên báo hiệu khởi đầu giờ thi. Phần đầu bài thi thì tôi làm được rồi nhưng đến một bài toán khó thì tôi nghĩ suy mãi ko ra. Tôi nhìn lên trên thấy Mai viết lia lịa trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tầm mò hôi. Bỗng từ đâu một cục giấy vo tròn được ném thẳng đến trước mặt tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt một chiếc như báo hiệu. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem nhưng tôi lại nhớ sở hữu lần Mai đã nói:
-Cảm ơn bạn,nhưng mình muốn tự cần lao để sắm mọi thứ.
Vậy là tôi không giở ra xem nữa mà quyết tâm đọc thật kĩ đề bài để sắm ra đáp án,và cuối cùng,tôi cũng mua ra đáp án. Tôi liền viết 1 mạch. Vừa lúc hết giờ cũng là lúc tôi hoàn thành xong đông đảo bài thi. Ra về, Mai tiến lại gần tôi, nói:
-Lúc nãy mình thấy bạn lúng túng nên mình muốn giúp bạn, hiện tại mình thấy thật sự hối hận.Tốt hơn hết là chúng mình hãy tự đi và cần lao bằng đôi chân và trí tuệ của mình.

Image

Tôi và Mai sánh bước bên nhau.Trời như trong và xanh hơn.hướng dẫn khiến cho bài văn nói về một kỷ niệm khó quên về tình bạn tiếng Việt lớp 5. Mỗi chúng ta đều với các kỉ niệm đẹp, các hồi ức khó quên trong thế cục nhắc kể từ còn bé. Thở thơ ấu, ta với những kỉ niệm bên bà, bên mẹ, bên những người thân trong gia đình. những đêm nằm trong lòng bà, được nghe bà đề cập các câu chuyện cổ tích thần tiên về các chòm sao, các sự tích thần kỳ; các trưa hè nằm trong nôi, lắng tai lời hát ru ngọt ngào ngập tràn yêu thương của người mẹ dấu yêu hay các ngày vui chơi được bố nuông chiều chiều… hồ hết đã trở thành những kỉ niệm khó phai trong tâm tưởng, trong trái tim mỗi người. Qua thời gian, con người ta lớn dần hơn, khởi đầu mang các mối quan hệ rộng hơn ngoài đời: mối quan hệ có bạn bè, với thầy cô… Và dần dần, trong trái tim ta dần xuất hiện thêm các kỉ niệm đáng quý khác sở hữu họ. Trong số những kỉ niệm đấy, hẳn người nào cũng sẽ với cho mình những kỉ niệm đáng trân trọng với bạn bè quanh đó. khi các kỉ niệm trở nên đáng quý, đong đầy trong tiềm thức, chúng cứ thế, rất mực trùng hợp phát triển thành các lời văn, lời nói đi vào trong trang văn, trở nên những đề tài, đề bài cho thể loại văn tự sự, đề cập chuyện. Nhưng làm cho thế nào để mang thể viết được một bài văn nhắc lại một kỉ niệm về một tình bạn vừa hay cơ mà vừa sở hữu cảm xúc đối sở hữu học sinh Tiểu học? Để giải đáp vấn đề này, chúng tôi mang đưa ra 2 bài văn tham khảo cho đề bài nói lại kỉ niệm khó quên về tình bạn dành cho học trò lớp 5. Mong rằng nó sẽ giúp ích được cho các em phần nào.

hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn Lúc đấy là hồi em và Kha mới chỉ là những đứa nhãi ranh lớp năm ngu ngơ, chúng em học cộng một trường, ngồi cộng một bàn, không những thế nhà lại còn ở gần nhau nên bọn em rất thân thiết. Ngày nào em và Kha cũng đi học và đi về cộng nhau, chúng em dính lấy nhau như sam dù hai đứa hai tính cách trái ngược hoàn toàn. Kha là một cô bé hiền hậu và thích đọc sách, khi mà Đó em tà tà con bé nghịch nhất trường, là học trò luôn làm cho các thầy cô mệt mỏi. Ở lớp, em luôn là người đội sổ trong các bài kiểm tra, trái ngược có Kha là người luôn được các thầy cô tuyên dương vì thành tích học tập tuyệt vời. Bạn bè nói tụi em là hai cực của nam châm và kể tụi em bù trừ cho nhau những phần bị khuyết. Chúng em có lẽ sẽ mãi là bạn thân mà ko bao giờ gượng nhẹ vã giả dụ chuyện Đó không xảy ra.

Hôm Đó, cô giáo dặn Các bạn về nhà học thuộc phần bài cô cho ghi để ngày hôm sau kiểm tra một tiết. Em vốn có ý định học thuộc để đạt điểm hay nhưng chẳng hểu sao loại đầu nó lại chẳng chịu nghe theo. Ngồi trên bàn học mà đầu óc em cứ nghĩ về các chuyện vui lúc còn ở lớp, đến trùng hợp còn chuyện gì để nghĩ nữa cũng là lúc mà 2 mắt em díp hết lại. Em bỏ cuộc quyết đinh đặt đồng hồ để sáng mai dạy sớm học bài. Xui xẻo thay, đồng hồ báo thức của em lại bị hỏng, em ngủ dậy muộn và chỉ kịp vơ vội vài quyển vở nhét vào túi sau chậm triển khai ba chân bốn cẳng chạy tới trường. Vào lớp, em nơm nớp lo sợ khi cô đề cập lấy giấy ra làm cho bài rà soát. Cô đọc đề mà em thấy hoang với hết sức, đây toàn là các câu em chưa học, hoặc học chưa kĩ. Anh chị trong lớp khởi đầu cắm cúi viết trong khi em chỉ biết ngồi cắn bút. Được khoảng mười lăm phút, em nảy ra 1 ý tưởng, em chỉ cần nhìn bài Kha là được rồi, cô chắc chắn sẽ không phát hiện ra. Em ngồi gần vào bạn ấy, lấy khuỷa tay huých vào tay Kha, kể nhỏ:
- Ê, cho tớ chép mang. Tớ quên chưa học rồi.

Nhưng trái sở hữu đợi mong của em, Kha hững hờ tiêu dùng tay che bài đi, trả lời:
- Bài của cậu thì cậu nên tự khiến lấy, không được ỷ lại vào người khác. Như thế là gian lậu ấy

Em lúc chậm tiến độ cảm thấy như mình bị xúc phạm vậy. Em bực bội quay mặt đi, em không nghĩ rằng Kha lại coi em như thế. Trong lòng em bỗng nhiên cảm thấy bạn thật kiêu căng và đáng ghét biết bao. Cả 1 tiết rà soát em chẳng viết được gì hết và lúc tiếng trống vang lên, em chỉ biết mắc cỡ nộp cho cô tờ giấy trắng. lúc về, em không đề cập 1 lời đi về trước chứ không đứng chờ Kha như mọi lúc. Kha nhận thấy em lạ nên đuổi theo hỏi rõ thế mà em lại dửng dưng hất tay bạn ra và bỏ về. từ hôm chậm triển khai chúng em không còn dính lấy nhau nữa, em đi chơi cùng những bạn khác còn Kha chỉ lặng im ngồi đọc sách. Tuy bàng quan nhưng em luôn cảm thấy nhớ những lúc hai đứa còn vui vẻ. Chuyện cứ tiếp tục như thế cho tới 1 tuần sau, Kha tới nhà và đề cập với em rằng bận đấy sắp chuyển nhà. Em sửng sốt đến chết sững sau khi nghe câu nhắc đó. Em chỉ biết khóc khi bản thân đã quá ích kỷ ko để ý tới xúc cảm của bạn. Chiều hôm đó, em và bạn lại ngồi bên nhau như khi trước và chúng em đã hứa sẽ cùng nhau cố gắng học tập để vào được ngôi trường chuyên của tỉnh giấc, chỉ sở hữu như thế chúng em mới được gặp lại nhau.

Đã ba năm nhưng kí ức của em về Kha và kỉ niệm lần ấy vẫn sống mãi trong tâm tưởng em. Em chỉ mong 2 đứa có thể trở lại như xưa, lúc mà chúng em còn là những người bạn thân thiết của nhau.

BÀI VẲN nhắc KỈ NIỆM VỀ TÌNH BẠN SỐ hai
Trong lớp em, em yêu quý hồ hết bạn nhưng cô bạn thân thiết mang em thì chỉ với một: chậm tiến độ là Trà My và em có lẽ sẽ không bao giờ mang thể quên được kỉ niệm giữa em và bạn ấy.

soạn văn đây thôn vĩ dạ Trà My là lớp trưởng của lớp em, bạn ấy tính bí quyết năng động hẳn nhiên một chút con trẻ. My hòa đồng và chuyên nghiệp giao thiệp chẳng bù cho em, luôn nhút nhát lúc phải phát biểu hay đứng trước đám đông. Thành tích của cả hai cũng rất tích cực, tuy tính phương pháp có phần ngược nhau nhưng chúng em không bao giờ với ý định ghen tuông tỵ hay ghét bỏ người còn lại. Trà My luôn để ý và viện trợ em trong những lần phát biểu trước lớp và điều ngừng thi côngĐây khiến em cũng bạo dạn hơn hẳn hồi mới vào trường. Và kỉ niệm lần Đó càng chứng minh thêm cho việc tình bạn giữa chúng em luôn bền chặt.

Sáng hôm đó, em bị ốm rất nặng. Chẳng hiểu sao, tối hôm qua em còn khỏe mạnh chạy trong khoảng đầu sân tới cuối sân sở hữu Holly – chú chó cưng của an hem mà sáng nay em đã chẳng còn sức mà ngồi dạy chứ đừng đề cập tới đi học. Khổ thay, bác mẹ em có việc lại đi trong khoảng sớm, còn anh trai em thì đã về quê từ hôm qua để chuẩn bị đón tết, nhà chỉ còn 1 mình em. Em muốn ngồi dậy để viết giấy xin phép nhưng mệt quá nên hết cố chống tay dậy lại gục xuống. Cảnh vật xung quanh như quay cuồng, em nằm phịch xuống chiếc giường êm ái, ngẩng nhìn đồng hồ, gần cho tới hiện tại Trà My qua gọi em đi học rồi, em mang thể nhờ bạn ấy xin phép hộ. Vừa lúc ngừng thi côngĐây, tiếng gọi thân quen của đứa bạn khiến cho em thoát ra khỏi cơn đau đầu. Bạn đứng bên ngoài gọi có vào trong, em nỗ lực trả lời lại nhưng cổ họng như bị người nào chậm tiến độ giữ chặt khiến cho lời đề cập không thể nào thoát ra. Trà My thấy em ko giải đáp liền bước đến gõ cửa, căn nhà vẫn yên ắng, bạn nóng ruột mở cửa hẳn nhiên câu: “Cháu xin phép”.Bạn tới phòng em thấy trạng thái em như thế thì vội vàng chạy đến sờ đầu em:
-Bà bị khiến sao vậy? Đầu bà hot thế, lại sốt rồi phải không?

Trong hành trình trưởng thành, đi cùng cộng mỗi người ko chỉ là gia đình mà còn với cả các người bạn rẻ. Mỗi người bạn lại để lại trong trái tim ta các kỉ niệm khác nhau. có một người bạn mà em luôn nhớ mãi là Quỳnh. Nhớ về cô bạn thân ngày ấy bao kỉ niệm lại ùa về. Trong chậm tiến độ sở hữu 1 kỉ niệm em mãi mãi không bao giờ quên.

Chuyện xảy ra khi em học lớp ba. ngừng thi côngĐây là kỉ niệm về Quỳnh – người bạn ngồi cộng bàn sở hữu em. Em và Quỳnh chơi rất thân sở hữu nhau, luôn trợ giúp nhau trong các lúc cạnh tranh. gần cuối năm học năm ấy, em bị đau ruột thừa, nhập viện trong 1 thời kì dài nên phải nghỉ học hàng tuần liền chẳng thể tới trường. Bài học trên lớp đều bỏ dở. một hôm cô giáo chủ nhiệm gọi điện cho mẹ em bảo cần nhờ Cả nhà chép bài cho để khi quay lại học ko bị bỡ ngỡ. Nhưng mẹ và em suy nghĩ 1 hồi cũng ko biết phải nhờ ai. Em lo âu trước kỳ thi sắp đến sau khi ra viện. Nhà em ở tận làng cách trường học rất xa, lại ko sắp nhà bạn nào trong lớp.

bất ngờ, tối hôm đấy em thấy Quỳnh khoác áo mưa, lặn lội đạp xe tới bệnh viện. thì ra bạn đó chủ động nhận ghi chép bài cho em, muốn giúp đỡ em học tập. NhàQuỳnh ở hơi xa nhà em nên mẹ em lo lắnghỏi:

– Cháu đi tương tự ba má mang biết không?

– Dạ, cháu xin phép bố mẹ rồi ạ. cha mẹ cháu cũng đồng ý cho cháu giúp đỡ bạn. Quỳnh lễ độ thưa.

Sau ngừng thi côngĐây, mẹ dặn 2 đứa chúng em ở đây chờ mẹ một lát mẹ về lấy sách vở. Quỳnh hỏi thăm vết mổ của em rồi giảng lại cho em bài học sáng nay ở lớp. Em vẫn còn nhớ như in hình ảnh cô bạn bé nhỏ đi đi lại lại phòng bệnh hôm đấy, vừa đi vừa giảng bài, lưu loát như cô giáo giảng vậy. Suốt thời kì em nghỉ học nằm lại bệnh viện để theo dõi, ngày nào Quỳnh cũng đến sở hữu em. có những hôm trời mưa lớn dầm dề, ko ngại trục đường xa, Quỳnh vẫn nhờ bố mẹ đưa đến.

nghị luận về tình mẫu tử Mẹ em đi khiến cả ngày, song song phải săn sóc đứa em gái mới vừa tròn 2 tuổi nên rất vất vả. mang những ngày tối muộn mẹ mới vào viện mang em. Quỳnh biết được điều chậm triển khai, sợ em buồn nên ngày nào thấy mẹ đến muộn bạn đó sẽ ngồi mãi ở chậm tiến độ, chuyện trò sở hữu em. thời gian giúp đỡ em, cô bạn bỏ tham gia hết lớp học tiếng Anh, lớp học đàn piano mà mình say mê. Nhìn những chiếc chữ ngay ngắn trong trang vở của mình, em thấy cảm động khôn cùng. Nhờ sở hữu Quỳnh mà em mang thể bắt kịp Các bạn trong lớp, ko gặp khó khăn khi quay lại học.
haigiacmo06
 
Posts: 21
Joined: Sun Mar 18, 2018 6:27 am

Return to General

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 2 guests

cron