ngoi sao xa chieu toi truong ba thit do song da truyen kieu

ngoi sao xa chieu toi truong ba thit do song da truyen kieu

Postby haigiacmo06 » Wed Apr 04, 2018 5:31 am

tóm tắt truyện những ngôi sao xa xôi phân tích chiều tối phan tich hon truong ba da hang thit lop 12 người lái đò sông đà nội dung truyện kiều 

tóm tắt truyện những ngôi sao xa xôi 
phân tích chiều tối 

Hồ Chí Minh ko chỉ được biết đến là một nhà cách mạng lỗi lạc mà còn là 1 thi sĩ, nhà văn tài hoa. Hồ Chí Minh là một trong số ít các nghệ sĩ đã hòa quyện cả 2 nguồn cảm hứng to lao ngừng thi côngĐây là cảm hứng nhân đạo và cảm hứng yêu nước vào cộng trong 1 tác phẩm. Bài thơ “Chiều tối” là tác phẩm tiêu biểu cho điều ngừng thi côngĐây.

Phiên âm:

“Quyện điểu quy lâm tầm túc thụ

Cô vân mạn mạn độ thiên ko.

Sơn thôn thiếu nữ ma bao túc,

Bao túc ma hoàn, lô dĩ hồng.”

Dịch thơ:

“Chim mỏi về rừng mua chốn ngủ,

Chòm mây trôi nhẹ giữa tầng không.

Cô em xóm núi xay ngô tối,

Xay hết, lò than đã rực hồng.”

Bài thơ “Chiều tối” nằm trong tập thơ “Nhật ký trong tù” viết bằng chữ Hán của Hồ Chí Minh. Bài thơ đề cập về quãng con đường Hồ Chí Minh bị áp giải tới giải lui giữa các nhà đá thực dân, qua chậm tiến độ khiếu nại chế độ nhà tù thuộc địa hà khắc, tàn ác của chính quyền Tưởng Giới Thạch và biểu đạt lòng yêu nước, thương dân của tác kém chất lượng.

2 câu thơ đầu là bức tranh trùng hợp rừng núi đại ngàn:

“Quyện điểu quy lâm tầm túc thụ

Cô vân mạn mạn độ thiên không.”

(“Chim mỏi về rừng tậu chốn ngủ,

Chòm mây trôi nhẹ giữa tầng ko.”)

Cánh chim là hình ảnh quen thuộc trong thơ ca, thường mang nguyên tố gợi nỗi buồn tịch.

“Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa”

(“Tràng Giang” – Huy Cận)

“Chim bay về núi tối rồi”

(Ca dao)

Cánh chim trong thơ Hồ Chí Minh cũng đang rơi vào hiện trạng “mỏi”. Cánh chim đang trĩu nặng những toan lo, gánh vác và sự khó nhọc của cuộc sống mưu sinh. Sau một ngày dài kiếm ăn mỏi mệt, những cánh chim chiều trở về tổ nghỉ ngơi để ngày mai tiếp tục chuyến hành trình mới. Thế nhưng, cánh chim lại đang “tìm”. Lẽ thường rừng vốn là tổ, vì sao về rừng rồi còn phải mua tổ? Cánh chim đấy cũng giống thi sĩ. Mỗi ngày đeo gông xiềng đi một chặng trục đường dài, nghỉ nhất thời đâu ngừng thi côngĐây rồi lại tiếp tục bị giải về nhà pha. Thế nên, nhà thơ cũng đang lạc lõng trên chính mảnh đất Tổ quốc của mình. Sống trong một đất nước không có chủ quyền, ko mang tự do, thử hỏi làm sao con người lại không lạc điệu cho được.

Hồ Chí Minh tiếp diễn đặc tả ko gian rừng núi bằng hình ảnh “cô vân”. cách dịch “chòm mây” có nhẽ chưa đủ miêu tả hết hiện trạng sự vật. Mây không chỉ đang ở số lượng ít ỏi là 1 “chòm” mà nó còn sở hữu trong mình tâm trạng cô độc. từ “tầng không” biểu lộ ko gian sâu ngút ngàn, rộng thênh thang. Cũng như cánh chim, chòm mây cũng đang cô đơn, lạc lõng giữa ko gian như kéo dài bất tận. Đúng là:

“Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?”

Image
tâm cảnh cô độc, lạc lõng của tác nhái khiến cho lây lan sang cả khung cảnh tiếp giáp với, sang cả cánh chim và mây trời.

hai câu thơ sau tác nhái tác nhái khắc họa hình ảnh con người gắn có lao động:

“Sơn thôn thiếu nữ ma bao túc,

Bao túc ma hoàn, lô dĩ hồng.”

(“Cô em xóm núi xay ngô tối,

Xay hết, lò than đã rực hồng.”)

Hình ảnh cô sơn nữ xay ngô tối tạo vẻ tươi sáng cho bài thơ. chỉ mất khoảng là buổi tối và ko gian xóm núi xa xa, hình ảnh người con gái tảo tần, chịu thương chịu khó hiện lên thật đẹp. Hình ảnh “ma bao túc” lặp đi lặp lại trong 2 câu thơ bộc lộ sự liên tiếp, đều đặn như một vòng tuần hoàn. Người con gái cứ hăng say lao động cung cấp, góp sức mình vào cuộc kháng trận mạc kì của dân tộc mà quên đi thời gian, mà không trông thấy đêm đã quá nửa.

Nhãn tự của bài thơ nằm trọn trong từ “hồng”. Hồng là ánh sáng của lửa, gợi lên sự ấm nóng. Than hồng tuy không sáng rựa ánh lửa nhưng lại âm ỉ sức hot bên trong. tương tự, ánh sáng hồng là ánh sáng của máu nóng, tựa như trái tim ấm hot vẫn đang âm ỉ, sục sôi trong góc chết thật nào Đó. tới một thời khắc cố định, ánh sáng sẽ rực cháy thành lửa lớn. Ánh sáng hồng còn là ánh sáng của Đảng, của tuyến đường cứu nước cách mạng vô sản đúng đắn, là chân lí thời đại mà bác bỏ luôn tin tưởng. Nó như 1 niềm tin bạt mạng vào mai sau không xa Tổ quốc sẽ độc lập, hợp nhất về 1 mối. Hình ảnh thơ sở hữu sự biến chuyển biến rõ rệt trong khoảng bóng tối ra ánh sáng, từ mệt mỏi đến tin yêu. tâm trạng đấy xuyên suốt trong gần như các tác phẩm của Người:

“Hết mưa là nắng bừng lên thôi

Hết khổ là vui vốn lẽ đời…”

“Ví ko với cảnh đông tàn

Thì đâu với cảnh huy hoàng ngày xuân”

Tóm lại, bài thơ “Chiều tối” được Hồ Chí Minh viết dưới dạng thơ thất ngôn tứ tuyệt, ngôn ngữ rất cởi mở, chính xác, giàu sức miêu tả. Sự phối hợp giũa chất cổ điển và tiên tiến tạo nên nét rất riêng cho bài thơ. Qua ngừng thi côngĐây, bài thơ cho thấy vẻ đẹp tâm hồn bác tuy trong hoàn cảnh gian khổ, cầm tù nhưng Người luôn hướng về đột nhiên và cuộc sống con người, tin vào tương lại tươi đẹp. Đó chính là ý thức thép của bậc “Đại nhân- Đại trí- Đại dũng” – Hồ Chí Minh.

nhà thơ Phương Lựu từng nhận định: “ Thơ ca là tiếng hát của trái tim, là nơi giới hạn chân của ý thức, bởi thế ko đơn giản mà cũng không thần bí, thiêng liêng”. có lẽ người đội viên cách mạng, người nhà thơ ấy đã có khoảng im của tâm hồn để chứa lên tiếng hát êm ả sau chặng trục đường mệt mỏi. thể hiện tự nhiên, nhà thơ tiêu dùng thi liệu thân thuộc trong thơ ca lúc viết về buổi chiều. Mây và chim là hai nét chấm phá cho bức tranh thêm sinh động. thi sĩ ko thiên về tả mà thiên về gợi để ghi lấy vong linh của tạo vật. ngừng thi côngĐây là nét đơn sơ, hoang dại của khi không miền sơn cước.

Trong vườn thơ trung đại Việt Nam, mang biết bao nhà thơ từng động lòng trước cánh chim buổi chiều tà: “Chim hôm thoi thót về rừng” (Nguyễn Du), “Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi” (Bà thị xã Thanh Quan). Nhưng hình tượng cánh chim trong thơ bác ko chỉ được cảm nhận ở bên ngoài mà được cảm nhận rất sâu ở hiện trạng bên trong “chim mỏi”. phải chăng dòng mỏi của các cánh chim đi tậu chốn ngủ sau 1 ngày kiếm ăn cũng chính là cái mỏi mệt của người tù túng sau 1 ngày nặng nhọc lê bước đường trường. Ngoại cảnh tuồng như chính là tâm cảnh. thi sĩ hòa hợp đồng điệu tâm hồn mình có cảnh vật. duyên cớ của sự thương cảm đấy là ái tình mênh có của bác bỏ sở hữu sự sống trên đời cùng mang cánh chim bay về tổ là chòm mây trôi nhẹ giữa thinh không: “Cô vân mạn mạn độ thiên không”. ví như trong thơ ca cổ gợi tất cả về sự vĩnh viễn, hư không: “Tầng mây lửng lơ trời xanh ngắt” (Nguyễn Khuyến) thì trong vần thơ của bác bỏ là 1 chòm mây cô đơn đang chậm chậm trôi trên bầu trời. Hình ảnh thơ gợi tâm trạng đơn độc, trơ khấc và sự băn khoăn trăn trở chưa biết tương lai sẽ đến đâu của người tù nơi đất khách. Ta từng bắt gặp đám mây cô độc trong vần thơ của Lí Bạch:

nếu như vần thơ của Lí Bạch gợi cảm giác về sự thoát tục thì thơ bác là cánh chim êm đềm của đời sống thường nhật. có nhẽ dù trong cảnh ngộ nào tâm hồn bác vẫn luôn hướng về khi không, vẫn mang chiếc nhìn trìu mến dõi theo từng biểu lộ của tạo vật. các con phố chuyển lao đầy đau đớn mỏi mệt vậy mà cảm hứng thơ vẫn đến mang chưng. chậm tiến độ là dáng vẻ của bậc tao nhân mặc khách đang ung dung thưởng ngoạn cảnh chiều hôm núi rừng. Ý chí vượt lên cảnh ngộ cùng mơ ước đoàn viên, khát vẳng tự do của 1 người cầm tù nơi đất khách đã thôi thúc tâm hồn của người nghệ sĩ tới mang tự dưng, sống hết mình có khi không. Bức tranh tự nhiên cổ điển bình dị không chỉ sở hữu hình xác mà còn với hồn – loại hồn của con người hòa hợp, tương giao mang trùng hợp.

B. Shelly từng Nhận định “Thi sĩ là 1 con chim sơn ca ngồi trong bóng tối hát lên những tiếng êm dịu để khiến cho vui cho sự cô độc của chính mình”. phải chăng trong bóng tối của núi rừng kia, người nghệ sĩ cảm nhận được tiếng xay ngô cót két của người thiếu nữ, cảm nhận sự sống đang hân hoan trong lòng:Còn con người trong thơ chưng là con người lao động, là trọng tâm của bức tranh thơ. Đó là hình ảnh 1 cô gái đang xay ngô dưới núi bên ánh lửa hồng. Cô gái hiện lên mang vẻ đẹp trẻ trung, khỏe mạnh tràn trề sinh khí. Người thiếu nữ ko phát triển thành nhỏ bé yếu ớt trước tình cờ mà trở nên điểm sáng của bài thơ, trung tâm của cảnh vật. Hình ảnh “lô dĩ hồng” là hình ảnh bình dị của đời sống làm cho bừng sáng, xua đi mẫu lạnh lẽo nơi núi rừng bởi lửa là biểu tượng cho sự sống, cho ánh đèn sinh hoạt của con người. Đối với người cầm tù như bác, hình ảnh lò than ngừng thi côngĐây rực hồng mang lại cho người sự ấm áp, niềm vui và hạnh phúc bình dị bình thường. 1 lần nữa ta nhìn thấy mẫu nhìn trìu mến hướng về sự sống của Người. Nó bắt nguồn từ niềm quan tâm của chưng sở hữu con người. bác bỏ không chỉ thông cảm mà sở hữu cả niềm vui, niềm ham thích trước vẻ đẹp của sự sống. Người quên đi nỗi khổ của mình để san sẻ có người dân tự do tự chủ. hình như trong sự chuyển động của thơ mang sự chảy trôi của thời kì. Bánh xe thời gian đang lăn dần trong khoảng chiều tà đến đêm khuya bởi ba trong khoảng “ma bao túc” được điệp vòng ở câu cuối. Sự nối âm liên hoàn, nhịp nhàng vừa thể hiện vòng quay không dứt của động tác xay ngô vừa diễn đạt loại lưu chuyển của thời kì.

phan tich hon truong ba da hang thit lop 12 
người lái đò sông đà 
nội dung truyện kiều 
haigiacmo06
 
Posts: 22
Joined: Sun Mar 18, 2018 6:27 am

Return to General

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest

cron